BẢN TIN THƯ VIỆN

< Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

Ảnh ngẫu nhiên

Z7823820082666_caaae6fe79ca60cb44e9e5d76b62412e.jpg Z7823820130051_0321b7708d838300e6006bf8e0957e76.jpg Z7823820131209_f1689107c958881a99d34b2152d67eb9.jpg Z7823456397470_ed821629a0cf0617e3d5c7d1cbff4b72.jpg Z7823456394638_dd1fa374881a757e78f199dbeaeb4f54.jpg Z7823456390823_73b11f9ae28a151b652d6dec42fa3c60.jpg Z7823456385433_15f353519eba1ee4d705743960994a6c.jpg Z7823456381301_d8db2edf49f0220e067c5320958e293e.jpg Z7823456372930_cbf4864ff6ac10c43a15f63e45663b69.jpg Z7823456376796_36ea10fb00984bd68d0b482748157aeb.jpg Z7823456371273_3d71a053520f4b2f4b7f9a3a62d3c193.jpg Z7823456371269_c4d9d16f30e45b06359760bb0f39eba3.jpg Z7823456370090_06210b05f64d0c953583c696f15a5732.jpg Z7823456365615_b3f060a277a54b764bed00d741973a73.jpg Z7823456357106_298d57c323847103dc9543c25cbbefc0.jpg Z7823456356898_af25c063609eab7c2c494f553b56a46b.jpg Z7823456345612_93027b126bb57c1037257d8988d29a03.jpg Z7823456345511_32023301a5d33648d10b31165dc1e7f3.jpg Z7823456335415_47e42f23e3eb7e63d8007725186a20eb.jpg Z7823456331386_08eddb367dacaac3057124ca8d65c85e.jpg

NÉT ĐẸP VĂN HÓA TỈNH BẮC NINH

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    BÀI CA THƯ VIỆN

    SÁCH NÓI AUDIOBOOK

    TỦ SÁCH PHÁP LUẬT

    CHUYÊN ĐỀ BỒI DƯỠNG HỌC SINH GIỎI

    DANH NGÔN VỀ SÁCH

    Một cuốn sách hay trên giá sách là một người bạn, dù quay lưng lại nhưng vẫn là bạn tốt”. Vậy tại sao chúng ta lại quay lưng với người bạn tốt?Một cuốn sách hay cho ta một điều tốt, một người bạn tốt cho ta một điều hay.

    Bài tuyên truyền về ngày sách và văn hóa đọc 21/4/2026

    BÀI DỰ THI ĐẠI SỨ VĂN HÓA ĐỌC TỈNH BẮC NINH NĂM 2026. CHỦ ĐỀ SÁCH VÀ ƯỚC MƠ VƯƠN XA

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TH&THCS LƯU THÚC KIỆM !

    30/4/1975 - Lịch Sử Và Ý Nghĩa Ngày Giải Phóng Miền Nam | Tự Hào Việt Nam

    CHÂN DUNG MỘT CON NGƯỜI

    Đề thi chọn HSG

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: HN
    Ngày gửi: 19h:56' 04-02-2025
    Dung lượng: 433.7 KB
    Số lượt tải: 18
    Số lượt thích: 0 người
    THẦY HÒA VĂN – CHUYÊN LUYỆN THI NGỮ VĂN – 0983608509
    CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA (Nguyễn Minh Châu)

    I. KIẾN THỨC CHUNG
    1.. Tác giả Nguyễn Minh Châu (1930 -1989):
    Là người mở đường xuất sắc cho công cuộc đổi mới văn học từ sau năm 1975. Ở
    giai đoạn trước, ông là ngòi bút có khuynh hướng lãng mạn, sử thi. Ở thời kì sau,
    ngòi bút của ông chuyển sang đề tài thế sự, quan tâm tới đời sống của con người
    trong đời thường với những vấn đề về đạo đức, về triết lí nhân sinh.
    Tập truyện ngắn Những vùng trời khác nhau (1970), tiểu thuyết Dấu chân người lính
    (1972), tiểu thuyết Miền cháy (1977), Lửa từ những ngôi nhà (1977), Người đàn bà
    trên chuyến tàu tốc hành, Bến quế, Khách ở quê ra, Bức tranh. Năm 2000, Nguyễn
    Minh Châu được Nhà nước trao tặng Giải thưởng Hồ Chi Minh về văn học và nghệ
    thuật.
    2. Tác phẩm
    Văn bản đoạn trích truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa (8 - 1983), rút từ tập truyện
    ngắn Chiếc thuyền ngoài xa (1-987).
    Thể loại: phương thức biểu đạt
    Truyện ngắn; tự sự - (miêu tả - biểu cảm); ngồi kể thứ nhất, đặt vào nhân vật nghệ
    sĩ nhiếp ảnh Phùng - người chứng kiến và tham gia vào cậụ chuyện.
    Bố cục đoạn trích:
    +Phùng chớp được cảnh đẹp trời cho: chiếc thuyền lưới vó đang từ ngoài biển chèo
    thẳng vào bờ trong buổi sớm mai sương mù.
    +Ngay, sau đó Phùng lại chứng kiến cảnh bạo hành dã man của gia đình thuyền chài.
    +Câu chuyện với người đàn bà thuyền chài ở toà án huỵện.
    +Đoạn kết: suy nghĩ của Phùng về bức ảnh lịch và ngưòi đàn bà vùng biển. I
    ->>Cũng có thể chia gọn 2 đoạn như SGV: 1. Hai phát hiện của nghệ sĩl Phùng. 2.
    Câu chuyện của người đàn bà vùng biển.
    Nhưng cách chia này không thật rành mạch về ý. Vì câu chuyện của nguòil đàn bà
    đã bắt đầu từ phát hiện thứ hai (đoạn 1).
    50

    THẦY HÒA VĂN – CHUYÊN LUYỆN THI NGỮ VĂN – 0983608509
    II. KIẾN THỨC CƠ BẢN
    1.. Hai phát hiện của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng.
    a. Phát hiện thứ nhất: Bức danh hoạ mực Tàu thời cổ.
    Đoạn văn: Lúc bấy giờ... mang lại.
    Theo yêu cầu của trưởng phòng, nghệ sỹ nhiếp ảnh Phùng tìm đến vùng ven biển
    miền Trung (Trung trung bộ), nơi vốn là chiến trường cũ của anh, để chụp những
    tấm ảnh phục vụ cho chủ đề thuyền và biển của bộ lịch năm sau. Về lại mảnh đất
    một thời gắn bó trong cuộc sống đời thường, người nghệ sỹ đi tìm vẻ đẹp bí ẩn của
    cuộc sống của người dân làng chài. Sau bao ngày săn ảnh, Phùng đã chớp được một
    cảnh kì diệu về chiếc thuyền ngoài xa đang thu lưới trong biển sớm mờ sương: “mũi
    thuyền in một nét mơ hồ, lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa…đang hướng
    mặt vào bờ”. Với Phùng đây là khoảnh khắc kì diệu trong đời cầm máy của mình.
    Bởi từ khung cảnh sông nước đến con người ngư phủ, từ đường nét, màu sắc, ánh
    sáng tất cả đều hài hòa tuyệt đẹp. Trong con mắt Phùng, cảnh tượng đó giống như
    một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ.
    Cảnh đẹp bất ngờ xuất hiện trước mắt Phùng như một phần thưởng cao quý trời cho
    để thưởng cho người nghệ sĩ kiên trì dày công mai phục (như Nguyễn Tuân mấy
    chục năm trước đã hơn hai tuần phục cảnh mặt trời lên trên biển Cô Tô).
    Ngòi bút đặc tả vẻ đẹp vừa cổ kính vừa mơ màng đúng như mong ước trong tưởng
    tượng của nghệ sĩ về cảnh thuyền và biển trong sương mù nhạt nhoà. Vẻ đẹp giản dị
    và toàn bích của thiên nhiên mà người nghệ sĩ may mắn chớp được khoảnh khắc
    hiếm hoi.
    Cảm xúc của người nghệ sĩ sáng tạo: bối rối, trong tim như có cái gì bóp thắt vào,
    cảm thấy niềm vui của sự khám phá chân lí toàn thiện, khọảnh khắc trong ngần của
    tâm hồn. Tất nhiên là anh vội, không tiếc phim, bấm máy liên tục để vĩnh cửu hoá
    cảnh tuyệt vời
    Ý nghĩa chi tiết: với nhà nghệ sĩ chân chính, không niềm vui nào bằng khám phá
    được vẻ đẹp bất ngờ của thiên nhiên nhiên và cuộc sống. Nhưng để có được khoảng
    khắc hiếm hoi ấy, phải kiển trì, phải vượt khó, phải ham mê, hết mình vì nghệ thuật.
    Và cái đẹp kì diệu có khi lại đến với người nghệ sĩ vào lúc không ngờ nhất. Đó là
    cái đẹp tự nhiên, hoà hợp kì lạ giữa cảnh vật và con người đơn giản và hoàn mĩ.
    b. Phát hiện thứ hai: Cảnh bạo hành gia đình người đàn bà mặt rỗ.
    51

    THẦY HÒA VĂN – CHUYÊN LUYỆN THI NGỮ VĂN – 0983608509
    Nhưng đó mới là vẻ đẹp bên ngoài của bức tranh chiếc thuyền ngoài xa. Tình cờ,
    Phùng lại phát hiện được một bức tranh sinh hoạt của con người xảy ra bên bờ biển
    ấy.
    Đoạn từ: Ngay lúc ấy... thuyền lưới vó đã biến mất.
    Phát hiện thứ nhất của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng thật bất ngờ, lí thú nhưng phát hiện
    thứ hai ngay sau đó còn bất ngờ hơn nhưng chẳng lí thú chút nào mà khó hiểu và
    buồn đau, căm giận. Phát hiện bất ngờ, trớ trêu như trò đùa quái ác của cuộc sống.
    Từ trong con thuyền đẹp như mơ ấy bước ra hai người đàn ông và đàn bà quái lạ. Và
    tiếp theo là cảnh bạo hành trong gia đình thuyền chài xảy ra vô tình trước sự chứng
    kiến từ đầu đến cuối của nhà nghệ sĩ - người lính chiến năm xưa.
    Gã đàn ông thô lỗ, hung bạo, vũ phu, cục súc, với sức khoẻ như gấu, hình dáng cổ
    quái, hắn trút sự căm giận điên cuồng vào việc đánh đập người vợ của mình bằng
    chiếc thắt lưng to bận như đánh kẻ thù, hàm răng nghiên ken két, vừa đánh vừa chửi,
    nguyền rủa rên rỉ, đau đớn
    Chúng ta đồng cảm với sự ngạc nhiên cao độ và hành động cứu ứng kịp thời của
    nghệ sĩ Phùng, khi “anh há mồm ra nhìn rồi vứt máy ảnh lao tới định cứu người đàn
    bà nạn nhân của sự bạo hành man rợ”.
    Nhưng trong cách tả của tác giả đã hé ra phần nào cái nguyên nhân sâu xa khiến gã
    đàn ông nọ trở nên thô bạo tàn ác đến thế với vợ mình: gã gịân dữ và đau đớn vì bế
    tắc, hay vì một cái gì đó mà chính gã cũng không hiểu.
    Còn người đàn bà, hành động và cử chỉ của mụ càng làm Phùng ngạc nhiên, khó
    hiểu hơn, khi mụ nhẫn nhịn chịu đánh, lại chắp tay vái lạy con trai vừa cứu mẹ bằng
    cách giật cái thắt lưng trong tay bố và chịu hai cái tát của người bố hung bạo.
    Người mẹ sợ con, xin con đừng chống lại cha mình? Người mẹ sợ con bị cha đánh
    chết? Người me quá thương con, lo cho con, sợ con phạm tội với người đã sinh ra
    mình? Tất cả đều mới chỉ là ức đoán, chưa có căn cứ làm sáng tò nhưng đã hiện ra
    trước mắt người đọc một chú bé vùng biển gan góc, lầm lì, dũng cảm, hết lòng
    thương mẹ.
    Và đó là là mặt trái của bức ảnh mơ màng, lãng mạn đẹp tuyệt vời kia. Nhưng đó
    cũng mới là một phần bên ngoài của sự thật. Tình cờ, lại tình cờ mà may mắn, Phùng
    có dịp chứng kiến và tham gia vào câu chuyện để tự mình khám phá thêm chiều sâu
    và bản chất của sự thật đau buồn mà dữ dội ấy. Là người lính cũ, Phùng không thể
    làm ngơ trước sự bạo hành của cái ác. Phùng cay đắng nhận ra những ngang trái,
    52

    THẦY HÒA VĂN – CHUYÊN LUYỆN THI NGỮ VĂN – 0983608509
    xấu xa, bi kịch gia đình nhà chài kia lại chính là thứ thuốc rửa quái đản lộn trái những
    thước phim anh đã dày công mới chụp được.
    Qua phát hiện thứ hai này Nguyễn Minh Châu cho chúng ta thấy đằng sau bức tranh
    thuyền và biển tuyệt diệu là cuộc đời đầy khắc nghiệt với những mảnh đời tội nghiệp.
    Nhà văn muốn thể hiện cái đẹp của nghệ thuật dễ nắm bắt hơn cái đẹp của cuộc sống.
    Vì cái đẹp của cuộc sống cần có thêm hạnh phúc và tình thương. Và đôi cánh khi cái
    đẹp của ngoại cảnh làm khuất lấp cái xấu tồn tại ở đời sống. Cuộc đời không đơn
    giản xuôi chiều mà chứa đựng nhiều nghịch lí với những mảng sáng tối, xấu đẹp,
    thiện ác, thật giả… Quan trọng là chúng ta đừng nhầm lẫn giữa hình thức bên ngoài
    và bản chất bên trong, chúng ta phải có cái nhìn đa diện, đa chiều về cuộc sống.
    Nghệ thuật vốn nảy sinh từ cuộc đời nhưng cuộc đời không phải bao giờ lúc nào
    cũng đẹp như nghệ thuật.
    2. Câu chuyện ở toà án huyện.
    + Cuộc gặp gỡ giữa vị chánh án và người đàn bà làng chài
    Tác giả cố ý không đặt tên cho nhân vật của mình để tỏ rằng mụ cũng là một trong
    bao nhiêu người phụ nữ vùng biển khác mà thôi. Đây không phải là một số phận,
    một cá tính quá cá biệt. Người đàn bà trung niên, lam lũ, vất vả, thầm lặng, tự nguyện
    chịu đựng đòn đánh của chồng như một lẽ đương nhiên, tất yếu đến vồ lí với người
    ngoài nhưng lại vì lí do thật đơn giản: bà cần sức mạnh của một người đàn ông trong
    cuộc mưu sinh và tồn tại gia đình đánh cá trên biển. Bà sẵn sàng chịu đựng tất cả vì
    đàn con đông đúc, bà chỉ mong chúng được ăn no, khoẻ mạnh và lớn lên. Vì thế bà
    cay đắng và tự nguyện để lão chồng ba ngày, năm ngày hai trận đòn nhục nhã, chỉ
    để hắn không bỏ đi, không rời bỏ gia đình. Đó là sự cam chịu nhẫn nhục đầy hi sinh,
    đáng cảm thông, chia sẻ. Thấp thoáng trong người đàn bà ấy là bóng dáng của người
    phụ nữ Việt Nam nhân hậu, vị tha, giàu đức hi sinh cao cả.
    Đó là câu chuyện về sự thật cuộc đời, giúp Đẩu và Phùng hiểu nguyên nhân thật sự
    những điều tưởng chừng như vô lí vừa xảy ra. Và họ - một đại diện cho công lí, một
    đại diện cho lương tâm nghệ sĩ mới nhận rõ điều này: Không thể dễ dãi, đơn giản
    khi nhìn nhận, đánh giá mọị sư việc, hiện tượng cuộc sống.
    Với tư cách là một chánh án toà án nhân dân huyện, đại diện cho chính quyền và
    pháp luật, một cựu binh thời đánh Đẩu có quan điểm dứt khoát, rõ ràng, bênh vực
    nạn nhân, giúp chị tìm con đường giải thoát, răn đe và trừng trị kẻ ác phạm tội. Quan
    điểm đó là đúng, nhưng trong trường hơp cụ thể này lại tỏ ra cực đoan và rõ ràng
    chưa được người bị hại tán thành chứ đừng nói gì đến tâm phục khẩu phục. Khi nghe
    53

    THẦY HÒA VĂN – CHUYÊN LUYỆN THI NGỮ VĂN – 0983608509
    tâm sự thật lòng của người đàn bà, khi hiểu ra vấn đề, phức tạp hơn anh tưởng, nhiều,
    Đẩu thấy hiện tại chỉ có cách theo cách của nạn nhân, vẫn đề họ sống với nhau, và
    gọi lão chồng lên huyện răn đe nghiêm khắc. Nhưng với gã đàn ông thô bạo, cục
    súc, đánh vợ như trò giải trí ấy, mấy lời thuyết giáo của vị chánh án oai nghiêm
    nhưng xa vời kia liệu có phải như nước đổ lá khoai? Đó là cái khó của vị quan toà
    chân chính thời nay.
    LÃO ĐÀN ÔNG:
    Cuộc sống nghèo đói, quanh năm vất vả đã biến chàng trai biển lành nhưng cục thành
    gã đằn ông vũ phu, lão chồng độc ác, coi vợ như cái bao tải, để trút nỗi bực dọc, đau
    khổ, buồn phiền của riêng mình. Lạ, lão lại không nghiện rượu như nhiều người đàn
    ông khác! Tự cho mình cái quyền được hành hạ người khác để thoả mãn lòng ích kỉ,
    bản thân lão vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân gây nên nỗi khổ cho vợ con mình, gia
    đình mình. Đối xử vói loại người này, cần phải kết hợp nhiều biện pháp lí tình, cương
    nhu, tác động từ nhiều phía mới hi vọng cải tạo y từ gốc để trở lại là người chồng,
    người cha tốt như xưa.
    NHÂN VẬT THẰNG PHÁC
    Trong những gia đình như thế này, đáng thương nhất là những đứa con. Chúng bị
    đẩy vào tình thế thật khó xử: làm thế nào để trọn đạo hiếu? đứng về phía ai? Thương
    mẹ nhưng không thể ngăn được bố, càng không thể chống lại bố... Với tính cách
    giống cha như lột, phản ứng của thằng Phác là dữ dội, quyết liệt kiểu trẻ con xốc nổi,
    nghĩ sao làm vậy hết mình. Nó hết sức xông thẳng vào người cha hung bạo, giật
    được cái thắt lưng từ tay gã, nghiến răng chịu hai cái tát nảy lửa. Và lần sau còn thủ
    sẵn một con dao găm để đâm bố, cứu mẹ. Tình thương mẹ vô hạn đã khiến đứa con
    trai quyết lòng bảo vệ mẹ. Trong mắt thằng Phác, bố nó đâu còn là một người cha
    mà chỉ là lão già độc ác, lúc nào cũng chỉ muốn hành hạ mẹ nó. Chị thằng Phác là
    đứa con gái can đảm mà biết nghĩ hơn nhiều. Nó vật nhau với em để tước con dao
    găm, tránh cho em một việc làm hết sức dại dột, Nó chăm sóc mẹ khi lên toà án
    huyện... Nguyễn Minh Châu không hướng trọng tâm vào các nhân vật trẻ con, nhưng
    hai đứa bé này vẫn để lại trong người đọc không chỉ lòng thương cảm mà còn mến
    yêu và xúc động.
    NGHỆ SĨ PHÙNG
    Là nhân vật, là người kể chuyện xưng tôi, là người chứng kiến trực tiếp và trực tiếp
    tham gia vào câu chuyện, nhân vật Phùng là nơi gửi gắm quan điểm và suy tư của
    chính tác giả. Đó là một nghệ sĩ có tài, say mê nghề nghiệp vẫn còn mang trong mình
    54

    THẦY HÒA VĂN – CHUYÊN LUYỆN THI NGỮ VĂN – 0983608509
    dòng máu người lính chiến sôi nổi, chân thành. Qua chuyến đi săn tìm ảnh lịch theo
    yêu cầu của vị trưởng phòng tinh khôn và khó tính, anh đã đạt kết quả mĩ mãn về
    chuyên môn, nhưng sâu sắc hơn anh hiểu biết thêm được bao nhiêu sự thật cay đắng,
    nghịch lí của cuộc sống đời thường. Hơn nữa anh còn thức nhận sâu sắc hơn một
    điều, rằng, trước khi là một nghệ sĩ biết rung động trước cái đẹp hãy là người biết
    yêu ghét, buồn vui, đồng cảm chia sẻ và đấu tranh bằng hành động chống lại cái ác,
    cái xấu để có cuộc sống xứng đáng với con người. Và cuộc sống bao giờ cũng cần
    được khám phá, lí giải với tất cả nhận thức và tình cảm, cái nhìn đa diện, nhiều chiều
    mới mong hiểu thấu diện mạo muôn màu và bản chất thực của nó.
    3. Người đàn bà làng chài
    + Về tên gọi: Cũng giống như nhân vật người vợ nhặt (truyện ngắn Vợ Nhặt- Kim
    Lân), người đàn bà trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh châu cũng không
    được đặt tên. Nhân vật được gọi bằng những cái tên phiếm chỉ: Người đàn bà, chị
    ta, mụ... Đây là nhân vật tiêu biểu cho những người đàn bà vô danh ở những vùng
    biển khác nhau nhưng cùng chung số phận đau thương.
    +Ngoại hình: xấu xí, thô kệch, mặt rỗ vì hồi nhỏ bị đậu mùa, mụ trạc ngoài 40, khuôn
    mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, quần áo rách rưới bạc phếch, thân
    người ướt sũng ...
    -Hoàn cảnh gia đình, số phận
    +Nghèo khổ lam lũ, đông con, gia đình làm nghề chài lưới, sống chen chúc trên cái
    thuyền chật hẹp.
    + Mụ xấu xí từ nhỏ, lại bị rỗ mặt
    +Có mang với một anh hàng chài, đến mua bả về đan lưới, rồi thành vợ chồng. Cuộc
    sống mưu sinh trên biển cực nhọc, vất vả
    +Bị chồng thường xuyên đánh đập, hành hạ: ba ngày một trận nhẹ, năm ngàymột
    trận nặng. Cứ khi nào lão thấy khổ quá là lại xách chị ra đánh, nhưlà để trút giận,
    như đánh 1 con thú, với lời lẽ cay độc" Mày chết đi cho ông nhờ, chúng mày chết
    hết đi cho ông nhờ". Khi bị đánh chị không hề kêu một tiếng, không chống trả, không
    tìm cách chạy trốn mà coi đólà một lẽ đương nhiên. Người đàn bà ấy nhẫn nhục,
    cam chịu, thầm lặng chịu đựng mọi đau đớn tất cả vì những đứa con.
    - Phẩm chất, tính cách:

    55

    THẦY HÒA VĂN – CHUYÊN LUYỆN THI NGỮ VĂN – 0983608509
    + Nhẫn nhục, chịu đựng: Bị chồng trút dây thắt lưng quật tới tấp, chị vẫn nhẫn nhịn,
    không hề khóc lóc kêu van, không chạy trốn, không tìm cách chống trả. Chị coi việc
    mình bị đánh đó như 1 phần đã rất quen thuộc của cuộc đời mình. Khi được Phùng
    và Đẩu góp ý, đề nghị giúp đỡ thì: "Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng
    đượcnhưng đừng bắt con bỏ nó" Chị cam chịu đến tội nghiệp.
    Được mời lên tòa án để giải quyết chuyện gia đình, lúc đầu chị ta lúng túng, rụt rè
    tìm một góc tường để ngồi. Chị thấy sợ hãi Khi đến một không gian lạ và cảm thấy
    mình thật nhỏ bé giữa chốn công đường. Cái thế ngồi của chị như cố thu mình lại để
    tự vệ, cho dù đã được Đẩu, Phùng chia sẻ và cảm thông.
    Nguyên nhân nỗi cam chịu: Vì con cái, vì hạnh phúc gia đình. Chị hiểu cơ cực của
    của cuộc sống mưu sinh trên biển không có người đàn ông.
    +Người đàn bà ấy cũng rất tự trọng. Sau khi biết hành động vũ phu của chồng mình
    đã bị đứa con trai và người khách lạ (nghệ sĩ Phùng) chứng kiến, chị thấy đau đớn,
    vừa đau đớn vừa vô cùng xấu hổ, nhục nhã. Chắc chắn đây không chỉ là sự đau đớn
    về thể xác. Giọt nước mắt đau khổ của người đàn bà đã ứa ra. Đó là giọt nước mắt
    của nhọc nhằn và chịu đựng. Chị không muốn bất cứ ai chứng kiến và thương xót
    cho tình cảnh trớ trêu của mình, kể cả thằng Phác, đứa con trai mà chị quý nhất.
    Thân thể bị chà đạp, nhân phẩm bị xúc phạm nhưng người đàn bà ấy không hề để ý,
    không hề bận tâm. Đúng là sự nhẫn nhục của một người có nhân cách, có lòng tự
    trọng và thấu hiểu lẽ đời.
    + Yêu thương con tha thiết ("phải sống cho con chứ không thể sống cho mình")
    Nguyên nhân sâu xa của sự cam chịu chính là tình thương con vô bờbến của chị. Sự
    cần thiết của việc có người đàn ông làm chỗ dựa, đểchèo chống khi phong ba bão
    táp, cùng nuôi dạy các con " Đàn bà trên thuyền chúng tôi phải sống cho con, không
    thể sống cho mình như trên đất được".
    Vì thương con, chị gửi nó lên rừng, chị đau xót khi thấy nó vì thương mẹ mà hận
    bố.... Chị không muốn các con nhìn thấy cảnh bạo hành gia đình. Và niềm hạnh phúc
    lớn nhất của chị là nhìn những đứa con chúng được ăn no...
    => Tình mẫu tử vút lên, trên cái nền của 1 cuộc sống cơ cực, ngang trái, đau đớn đầy
    xót xa.
    + Người đàn bà vị tha, lạc quan:
    Trong khổ đau triền miên, người đàn bà ấy vẫn chắt chiu niềm hạnhphúc nhỏ nhoi
    trong cuộc đời bình dị ("...nhìn con được ăn no, có khi vợ chồng, con cái sống vui
    56

    THẦY HÒA VĂN – CHUYÊN LUYỆN THI NGỮ VĂN – 0983608509
    vẻ, hoà thuận"). Chị tự động viên mình, và sống vì các con. Đặc biệt, chị không hề
    hận chồng mặc dù thường xuyên bị chồng đánh đạp chửi rủa, trái lại, chị còn biết ơn
    lão. Chỉ Phùng, Đẩu, và người đọc cảm thấy ngột ngạt trước cuộc sống quá ư khổ
    cực của chị, còn bản thân chị thì thấy đó là sự việc rất đỗi bình thường. Chị lí giải
    nguyên nhân dẫn đến tính khí hung bạo của chồng và cảm thông, tha thứ cho lão.
    Nghệ sĩ Phùng và chánh án Đẩu nhìn người chồng là kẻ vũ phu, thô bạo, đáng lên
    án. Nhưng qua cái nhìn của người vợ, lão từng là: “anh con trai cục tính nhưng hiền
    lành lắm, không bao giờ đánh đập tôi”. Thậm chí bà còn sẵn sàng nhận lỗi về mình,
    coi mình là nguyên nhân khiến cuộc sống của chồng trở nên khốn khổ. Đây quả là
    người phụ nữ có cái nhìn sâu sắc, đa chiều, bao dung, độ lượng với chồng.
    +Người đàn bà thất học nhưng lại rất sắc sảo, thấu hiểu lẽ đời
    Ý thức được thiên chức của người phụ nữ ("Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ
    con và nuôi con cho đến khi khôn lớn"). Chị lí giải nguyên nhân dẫn tới nỗi khổ của
    gia đình mình, lí giải vì sao mình không thể, và không muốn li hôn. Câu chuyện của
    chị đã khiến Phùng và Đẩu đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Sau khi nghe
    câu chuyện của chị, Phùng và Đẩu mới vỡ lẽ, và rút ra bài học sâu sắc về cách nhìn
    đời, nhìn người. Qua câu chuyện của người đàn bà, ta càng thấy rõ: Không thể dễ
    dãi, đơn giản trong việc nhìn nhận mọi sự vật, hiện tượng của cuộc sống, không thể
    có cái nhìn một chiều, phiến diện với con người và cuộc sống.
    4.Nghệ thuật
    (Cốt truyện đơn giản, tình huống bất ngờ, dẫn dắt khéo léo, càng về sau càng bất ngờ
    và hấp dẫn: bất ngờ khi thấy cảnh lạ, đẹp —» bất ngờ chứng kiến chuyện lạ nghịch
    lí —> bất ngờ hiểu cái lí buồn của nghịch lí; Xây dựng nhân vật chọn lấy vài nét
    ngoại hình lạ, ngôn ngữ và hành động phù hợp tính cách, nhưng vẫn gây sự khó hiểu
    và bất ngờ (người đàn bà, thằng Phác...)
    Lối kết cấu vòng tròn: Mở đầu là đi tìm ảnh, kết là nhìn ảnh mà ngẫm nghĩ, nhấn
    mạnh tính triết lí của truyện

    57
     
    Gửi ý kiến